ĐƯỜNG VỀ BẾN

ĐƯỜNG VỀ BẾN
Hơn phần tư thế kỷ vẫn yêu em
Năm tháng trập trùng dồn cao mong nhớ
Như sóng biển dâng vào bờ muôn thủa
Mặc gió đổi chiều đẩy sóng về đâu
Có lẽ nào em chẳng hiểu lòng nhau
Hắt hủi mãi một tâm hồn đơn lẻ?
Thuyền anh lênh đênh biển hoang, nắng xế
Muốn gửi mình trong bến rộng – lòng em!
Cơn gió nào rong ruổi suốt ngày đêm
Có đi hết bến – lòng – em – trống – trải?
Nắng đang tắt, bầu trời đang khép lại,
Con đường về đến bến có còn xa?…
Matxcơva 12.1995
VŨ ĐÌNH HUY
THE WAY BACK TO THE WHARF
For more than a quarter of the century, I’m always loving you
Rolling months and years heightened my missing and longing
Like sea waves flowing eternally to the shore
In spite of direction changing winds, pushing the waves to unknown places.
Can it be true that you don’t know our hearts through and through
And continued to neglect a lonely soul
My boat drifted on the wild sea under the setting sunlight
Wishing to trust myself to the wide wharf – your heart!
What wind flows far and quick through the day and the night
And flows through all wharfs – your empty – heart?
The sunlight is declining, the sky is darkening
Is the way back to the wharf still real far?…
Moscow 12.1995
VŨ ĐÌNH HUY – Translated by VŨ ANH TUẤN